Đôi nét cảm nhận của một sinh viên mới ra trường (Theo tác giả xin được dấu tên)
Điều đầu tiên: Hãy vứt bỏ tất cả những thứ phù phiếm mà môn PPDH đã dạy. Cái ta cần là hiệu quả. Bạn dạy chưa cần phải hay, quan trọng là HS hiểu và vận dụng được.
Điều thứ 2: Muốn làm một GV gần gũi với HS không phải dễ. Khi bạn gần gũi với HS, bạn rất dễ bị nhờn. HS rất có thể sẽ coi bạn bằng vai phải lứa và những khi bạn nhắc nhở sẽ không nghe. Tóm lại là phải cương trước, thỉnh thoảng nhu 1 tí cho chúng nó đỡ căng thẳng rồi lại quay về khuôn khổ. Có thể bạn sẽ không đồng tình quan điểm này, nhưng với đối tượng HS không có nề nếp thì như vậy tốt hơn. (khổ, chả ai muốn lên lớp cứ nghiêm nghị suốt cả, cười nhiều, tươi tỉnh mới trẻ lâu chứ)
Điều thứ 3: bạn sẽ rất dễ chán nản khi những thứ bạn dự định làm cho HS: từ những câu hỏi liên hệ thực tế thú vị, nhưng bài tập vận dụng sáng tạo hay nhưng thí nghiệm vui, độc đáo,… mà bạn đã chuẩn bị cả tuần, đầy hứng khởi, hào hứng bị dội gáo nước lạnh khi HS cứ nhao nhao lên, làm ồn, mất trật tự, át hết tiếng bạn nói. Đối với tôi, những khi đó tôi sẽ không nói gì mà dùng ánh mắt quét toàn bộ lớp học, bắt đầu từ những HS “ít” nghịch nhất. Sau đó sẽ là hiệu ứng “vết dầu loang”, ít nhất bạn sẽ lấy lại được trật tự cho lớp học.
Điều thứ 4: Đừng bao h để những HS học khá trong lớp, nhất là đám con trai trở nên kiêu ngạo trước những BT đơn giản mà bạn giao cho cả lớp. Điều này rất nguy hiểm bởi khi chúng làm xong sớm, sẽ gây mất trật tư. Hơn nữa, chúng sẽ coi thường tác dụng của những BT bạn giao. Cách đơn giản nhất là chuẩn bị một số BT nâng cao hơn, lắt léo hơn nhưng vẫn vận dụng những kiến thức, phương pháp giải bạn đang giảng dạy (ở mức độ tinh vi hơn) giao riêng cho những HS đó.
Điều thứ 5: Luôn tồn tại một số HS ngồi trong lớp chỉ để ngắm cảnh. Bạn có thể kèn kẹt chúng suốt, bắt chép bài, chép phạt, ghi sổ liên tục nhưng nói chung là cũng chẳng có hiệu quả mấy đâu. Đôi khi ta cũng cần phải làm ngơ 1 chút.
Điều thứ 6: Bạn sẽ cảm thấy chán ngắt khi trong một bài dạy cứ phải nhắc đi nhắc lại vài cụm từ. VD: khi luyện tập về thành phần nguyên tử, cho dù bạn đã dạy HS là nguyên tử có 3 loại hạt, trong đó p=e=Z, n=N, làm BT thì ng ta cho tổng số hạt thì tổng số hạt = 2Z + N. Nhưng mỗi khi bạn cho BT tương tự bạn luôn phải nhắc lại: Nguyên tử có mấy loại hạt? Trong đó hat nào bằng hạt nào và bằng gì? vậy tổng số hạt sẽ tính ntn? Hay như khi học tính chất oxit bazơ cứ suốt ngày: Oxit này thành phần ntn? (KL + oxi) vậy nó là oxit gì? oxit đó có tc ntn? Nhưng bạn phải làm thế vì mỗi lần nhắc lại chí ít nó đọng lại chút gì đó cho HS.
Điều thứ 7: Cố gắng chữa nhiều BT, dạng BT trong SGK, SBT nhất có thể. Nói là chữa nhưng thực ra là yêu cầu HS giải, GV hướng dẫn. Và quan trọng là bắt chúng ghi chép đầy đủ. Ít ra thì chép càng nhiều lần, càng đọng lại được nhiều. Thứ hai, giờ sách giải rất rất nhiều, nếu bạn không chữa thì tôi chắc rằng đại đa số chúng sẽ chép sách giải mà chả hiểu gì cả. Điều quan trọng không phải bạn giao nhiều BT đến đâu mà là bạn chữa được bao nhiêu dạng BT cho HS.
Đó là 7 bài học rút ra từ 2 tuần làm GV :)

Leave a Reply